Home » » Những Bằng Chứng về Mổ Cắp Nội Tạng từ Các Học Viên Pháp Luân Công và Sự Che Đậy của Chính Quyền Trung Quốc

Những Bằng Chứng về Mổ Cắp Nội Tạng từ Các Học Viên Pháp Luân Công và Sự Che Đậy của Chính Quyền Trung Quốc

Written By Unknown on Monday, June 16, 2014 | 5:58 PM

Những Bằng Chứng về Mổ Cắp Nội Tạng từ Các Học Viên Pháp Luân Công và Sự Che Đậy của Chính Quyền Trung Quốc
Monday, June 16, 2014 6:14
0

David Matas: Tình trạng lúc nọ lúc kia của Trung Quốc về vấn đề lấy nguồn nội tạng từ các tù nhân

David_Matas_2
David Matas, luật sư nhân quyền Canada từng được trao giải và là đồng tác giả của cuốn sách “Thu hoạch đẫm máu: Mổ cắp nội tạng từ các học viên Pháp Luân Công tại Trung Quốc” (Ảnh internet)

Bài viết ​​sau đây được biên soạn cho chuyến giới thiệu sách tại Nhật Bản, từ ngày 02-06 tháng 6 năm 2014. Bài viết  dựa trên một bài thuyết trình đầy đủ hơn trong một buổi thuyết trình công cộng tại Đại học Toronto vào tháng 5, xem tại đây .
Tôi muốn đề cập đến hai chủ đề trong bài nói chuyện này: một là bằng chứng về việc giết hại các học viên Pháp Luân Công để lấy nội tạng; và hai là những diễn biến gần đây ở Trung Quốc về vấn đề này.

Bằng chứng

Pháp Luân Công bao gồm các bài tập dựa trên nền tảng tu tâm tính, bắt đầu được truyền bá vào năm 1992 với các bài giảng của ông Lý Hồng Chí. Ban đầu, môn tập này được Đảng Cộng Sản Trung Quốc (ĐCSTQ) khuyến khích nhưng sau đó bị đàn áp từ năm 1999 khi đã trở nên quá phổ biến. Vào tháng 3 năm 2006, một người phụ nữ với bút danh Annie công khai tuyên bố tại Washington DC rằng chồng cũ của cô đã từng thu hoạch giác mạc của các học viên Pháp Luân Công tại Bệnh viện Tô Gia Đồn thuộc thành phố Thẩm Dương, tỉnh Liêu Ninh từ năm 2003-2005. Các bác sĩ khác thì thu hoạch những bộ phận khác. Các học viên Pháp Luân Công bị giết hại thông qua việc bị lấy các cơ quan trong cơ thể sau đó xác của họ bị thiêu hủy. Những nội tạng này đã được bán với giá rất cao cho các khách du lịch ghép tạng. Chính quyền Trung Quốc ngay lập tức phủ nhận những gì Annie công bố.
Ngay sau đó, một tổ chức phi chính phủ có trụ sở tại Washington là Liên minh Điều tra việc đàn áp Pháp Luân Công đã đề nghị tôi và David Kilgour điều tra những gì Annie nói. David Kilgour và tôi chấp nhận lời mời, sau đó chúng tôi đã tiến hành điều tra và đi đến kết luận rằng các học viên Pháp Luân Công đã và đang bị giết để lấy nội tạng. Kết quả của cuộc điều tra này được nêu trong hai cuốn sách được bán tại đây hôm nay: “Thu hoạch đẫm máu” (Bloody Harvest) và “Nội tạng của nhà nước” (State Organs). Tôi xin cảm ơn những nhà xuất bản cho phiên bản tiếng Nhật của những tác phẩm này, Nhà Xuất bản Aspect và Jiyuusha.
Cuốn sách “Thu hoạch đẫm máu” là cuốn sách thứ ba và cũng là gần đây nhất về báo cáo mà David Kilgour và tôi đã viết. Sau khi báo cáo của chúng tôi được đưa ra, Bác sỹ Torsten Trey đã thành lập một tổ chức phi chính phủ gọi là Hiệp hội Các bác sĩ Chống mổ cướp nội tạng – DAFOH. Cuốn sách “Nội tạng của nhà nước” là tập hợp các bài viết của các tác giả trên thế giới, chủ yếu là các chuyên gia cấy ghép tạng; cuốn sách này được biên tập bởi tôi và Torsten Trey. Sẽ mất rất nhiều thời gian để tôi trình bày tất cả các tài liệu trong hai cuốn sách này, nhằm đi đến kết luận rằng các học viên Pháp Luân Công đang bị giết để lấy nội tạng, vì vậy tôi sẽ đề cập đến một vài điểm chính.
• Các nhà điều tra đã gọi điện đến các bệnh viện trên khắp Trung Quốc, tự xưng là người thân của bệnh nhân cần cấy ghép tạng, và hỏi bệnh viện có bán nội tạng của học viên Pháp Luân Công không, với lý do là các học viên Pháp Luân Công rất khỏe mạnh nhờ luyện tập, nên nội tạng của họ chắc là tốt. Chúng tôi đã thu âm các cuộc điện thoại, ghi chép lại và dịch những lời thú nhận trên khắp Trung Quốc.
• Các học viên Pháp Luân Công và những người không phải học viên Pháp Luân Công đã từng bị bắt giữ sau đó được thả ra khỏi trại giam và ra khỏi Trung Quốc đã cho biết:
  1.    Các học viên Pháp Luân Công được thử máu và khám nội tạng một cách có hệ thống trong khi bị giam giữ. Các tù nhân khác thì không được khám như vậy. Các xét nghiệm máu, kiểm tra nội tạng chắc chắn không phải vì  sức khỏe của các học viên Pháp Luân Công, vì để ép buộc ngừng tu luyện, họ đã bị tra tấn; nhưng việc khám này lại cần thiết cho việc cấy ghép nội tạng.
  2.    Để tránh làm liên lụy đến những người ở địa phương mình, nhiều học viên Pháp Luân Công bị giam giữ đã không cung cấp thông tin về lai lịch bản thân mình. Các học viên Pháp Luân Công từ khắp nơi trên cả nước đến Quảng trường Thiên An Môn ở Bắc Kinh để thỉnh nguyện, đã bị bắt giữ một cách có hệ thống. Những người tiết lộ danh tính của mình với những kẻ bắt bớ sẽ bị chuyển về cho các địa phương của họ. Những người xung quanh họ cũng sẽ bị liên lụy và trừng phạt.
Kết quả là một lượng lớn các học viên Pháp Luân Công bị bắt  giam nhưng chính quyền không biết họ là ai. Những người thân quen cũng không biết họ đang ở đâu. Những học viên này rõ ràng là một nhóm người không được bảo vệ, nếu xét theo tiêu chuẩn ở Trung Quốc. Họ trở thành nguồn cung sẵn có cho việc mổ lấy nội tạng.
  1.    Đối với những người cai ngục, các học viên Pháp Luân Công không phải là con người nên không được tôn trọng nhân quyền và phẩm giá. ĐCSTQ đã tiến hành một chiến dịch lâu dài, dai dẳng, cay độc mang tính quốc gia và quốc tế nhằm chống lại Pháp Luân Công. Chiến dịch này bao gồm việc nhục mạ các học viên Pháp Luân Công, khiến họ bị nhìn nhận là mất nhân cách, mất nhân tính  trong con mắt của nhiều người dân Trung Quốc.
• Các bệnh nhân đã từng đến Trung Quốc cấy ghép tạng được chúng tôi phỏng vấn cho biết:
  1.    Thời gian chờ đợi được cấy ghép nội tạng ở Trung Quốc là từ vài ngày đến vài tuần. Trong khi tại tất cả các nơi khác trên thế giới, thời gian chờ đợi là hàng tháng, thậm chí hàng năm. Thời gian chờ đợi để được ghép tạng từ người hiến tạng đã chết rất ngắn, điều này đồng nghĩa sẽ có người bị giết để thực hiện ca cấy ghép đó.
  2.    Hoạt động cấy ghép ở Trung Quốc bị quân sự hóa nặng nề. Các bệnh viện có nguồn cung nội tạng sẵn có thường là các bệnh viện quân đội. Thậm chí tại các bệnh viện dân sự, các bác sĩ thực hiện cấy ghép cũng thường là các bác sỹ quân sự. Quân đội có chung “nền văn hóa” với các cai ngục và họ sẵn sàng lấy nội tạng từ các tù nhân hơn các bệnh viện dân sự và bác sỹ dân sự. Ở Trung Quốc, đây là hình thức kinh doanh độc quyền của quân đội và bán nội tạng là một nguồn thu chính của họ.
  3.    Có một bí mật bất thường xung quanh việc cấy ghép nội tạng ở Trung Quốc. Danh tính bác sĩ tham  gia không được tiết lộ. Bệnh nhân không được phép mang theo các bác sĩ riêng của mình. Trước khi báo cáo năm 2006 của chúng tôi được công bố, các bác sĩ Trung Quốc đã từng chuyển thư tới các bệnh nhân để chỉ định việc điều trị và tư vấn. Sau khi báo cáo của chúng tôi được công bố, không còn những lá thư như vậy nữa.
• Ở Trung Quốc cũng như ở nước ngoài, hiện không có các tiêu chuẩn và cơ chế cần thiết để ngăn chặn việc lạm dụng mổ lấy nội tạng. Nạn lạm dụng cấy ghép toàn cầu cần được xem xét nghiêm túc như nạn du lịch tình dục với trẻ em trên toàn cầu – một hành vi bị lên án khắp mọi nơi với tầm ảnh hưởng xuyên biên giới. Tuy nhiên, cho đến nay nạn lạm dụng cấy ghép tạng toàn cầu vẫn chưa được xem xét đúng đắn.
Một mặt, chúng ta cho phép lạm dụng ghép tạng mà không phải chịu hậu quả pháp lý gì. Mặt khác, chúng ta lại kiếm được một lượng tiền khổng lồ từ hành vi lạm dụng này, cũng như đáp ứng được các bệnh nhân tuyệt vọng có nhu cầu được cấy ghép. Đây là công thức cho việc đối xử tàn bạo đối với các nạn nhân. Cần phải đưa ra các tiêu chuẩn và cơ chế để ngăn chặn nạn lạm dụng trên.

0 nhận xét:

Post a Comment